Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

TỪNG YÊU...

07:55 28 thg 7 2012Công khai49 Lượt xem 1
(Viết cho em)

Anh từng yêu em
một tình yêu giàu vị tha nhưng đầy tự trọng
muốn em tự ươm mầm một cây tình bạn
anh  sẽ vun chăm cho cây em tươi xanh tràn sức sống
và hái một chùm quả đầu tiên tặng nhau cơn khát trái mùa .

Em đã từng yêu chưa
cái nỗi khát khao chẳng hiểu sao tự mình bốc cháy
cái nỗi nhớ mong tự dưng bắt mình chạy ngược từ hai đầu thế kỷ
cái giận hờn vu vơ chẳng hiểu tại sao mình vô lý
cái vị kỷ tự bắt mình vị kỷ với lòng ta.

Em có từng yêu cái khoảng cách nào thật xa
cái chạm mặt chẳng bao giờ muốn mình nhìn thấy rõ
cái thuần khiết trắng trong chưa từng va vào méo mó:
trinh nguyên

Muốn mi mắt nào thật hiền
tự khép lại những tiếc nuối ngu ngơ của tháng ngày khờ dại.
để một tình yêu đẹp như mơ trong lòng ta mãi mãi
trong sáng tận cùng nơi đáy tim yêu.

           29/7/2012

1 nhận xét:

  1. HƯƠNG GIÓ
    16:22 6 thg 8 2012
    Yêu Ư? muôn đời ko cắt nghĩa
    Tự nhiên yêu! Thế là yêu, thế thôi
    Chả biết nói thế nào nên nói thế
    Thế là thế nào? chả biết nó là sao.
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    17:15 6 thg 8 2012
    Vậy cứ kệ nó,bận tâm làm gì ?

    Lâm Tường Phi
    17:59 31 thg 7 2012
    Anh đang yêu phải không anh Ngọc Thơ?
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    11:38 1 thg 8 2012
    Anh thì lúc nào cũng yêu nếu như còn tồn tại trên cõi đời này.Em cũng vậy phải ko? Chúc em mọi sự như ý.

    Thương Hoài Thương
    12:33 31 thg 7 2012
    em cũng từng yêu
    từng chăm cây cô đơn ầm thầm lớn dậy
    nên trái chín không đến tay em hái
    mà rụng rơi vỡ lỡ một trái sầu..
    mấy mùa rồi cây trái chẳng còn đâu
    nên quả ngọt chỉ còn trong mơ ước..
    khi nào đó chạm vào miền kí ức
    sẽ nghe mùi thoảng thoảng cánh hoa xưa...
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    11:47 1 thg 8 2012
    Cây cô đơn chẳng ai trồng mà tự mọc
    Chẳng ai vun chăm nhưng lại lớn rất nhanh
    Hoa trái trĩu cành
    Chẳng ai dám hái nên rụng rơi đầy gốc
    Nên một mình đơn độc
    Tự phân hủy thành dinh dưỡng tự nuôi cây...
    ( Cám ơn THT,Ngày bình yên nhé)

    alelooc
    17:59 29 thg 7 2012
    Rồi cả những khi hai đứa chung gàu
    Múc nước, múc trăng...trải dài đầy ruộng
    Bốn mắt soi gương...thẹn thùng...luống cuống
    Long lanh...từng giọt...long lanh...!
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    13:07 12 thg 9 2012
    Chẳng thể nào quên một ký ức xanh
    Như chẳng thể quên tháng ngày tuổi dại
    Tìm về quê hương muốn ngày xưa trở lại
    Nhặt được nỗi buồn vương đọng ký ức xưa..

    candy
    20:12 28 thg 7 2012
    Em sợ chúng mình một ngày sẽ chia xa
    yêu thương hóa thành tàn tro kỉ niệm
    than kí ức chẳng thể nào lấp liếm
    sưởi ấm lòng cùng khoảnh khắc ngày xưa
    Nên tình anh em vội giấu vào thơ
    rồi lặng lẽ ru nửa mùa thu thức
    để tình bạn chúng mình mãi sáng trong vằng vặc
    như vần trăng luôn tỏa rạng giữa trời...
    (chúc anh và mọi người có những ngày đi chơi thật vui vẻ...bình yên Ngọc Thơ nhé)
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    18:19 6 thg 8 2012
    Sẽ mang tình yêu về với ký ức xa xôi
    Nơi có lâu đài và thiên đường tình anh nơi đó
    Sẽ in vào tim mỗi người khắc nhớ
    Một tình yêu và huyền thoại của muôn đời.
    ( Bình yên và Cảm xúc dâng tràn nhé Cand

    alelooc
    16:41 28 thg 7 2012
    Em chưa từng yêu
    nhưng lại có rất nhiều
    Từ ánh mắt đầu tiên anh dành cho ngày ấy
    từ cái thuở ở nhà tập đi cày đi cấy
    chung nhau cơm nắm, muối vừng...
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    18:32 28 thg 7 2012
    Chung một con trâu mình cũng cưỡi trên lưng
    cùng quyển sách cũ nhàu dạy nhau học chữ
    những buổi tan trường mệt nhoài đói lử
    nhưng thật yêu đời cùng sánh bước bên nhau.

    Trả lờiXóa