Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

TRĂNG RẰM

Khoác lên mình bộ áo lông trắng muốt
Trăng sáng rực hồng khoe những đường cong
Cởi bỏ áo khoác mây trăng sáng tròn vằng vặc
Nõn nà trăng mười lăm

Người đời gọi em là ánh trăng rằm
Trong sáng hồn nhiên cả thiên hà mê mẩn
Có lẽ ngượng ngùng nên em chợt ẩn
Sau đám mây mờ để thiên hạ khỏi săm soi

Em giấu nụ cười
Khi bất chợt ai trộm nhìn em lõa thể
Chẳng nhẽ
Họ lại ghen hờn với cả em chăng…?

Giấu bầu ngực tròn căng
Giấu nỗi khát khao cháy trong lòng rừng rực
Cả đất trời ngất ngây bởi biển tình em hừng hực
Ngơ ngẩn trần gian

Cả gió,cả mây và cả núi ngàn
Cả sóng biển cũng ngước nhìn em thèm khát
Biển tình em sáng trong dào đạt
Cả  đất trời cả nhân
loại khát thèm em.

           06/6/2012

1 nhận xét:

  1. Cà Phê Muối
    01:23 7 thg 6 2012
    Sang thăm anh nè, cà phê sáng anh nhé! Chúc anh ngày mới vui. Lần khác sẽ qua cảm nhận bài thơ này sau, vì tâm trạng em đang ko tốt
    Trả lời nhận xét này

    Ldxh
    03:15 7 thg 6 2012
    Chúc ngày bình yên cho em nhé

    thien_than_oo
    12:15 6 thg 6 2012
    Trẻ con không đọc thơ tình
    Trả lời nhận xét này

    Ldxh
    12:33 6 thg 6 2012
    Vậy là ý thức được mối nguy cơ tiềm ẩn đấy.Vui lên nhé bé con

    Trả lờiXóa