Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Thơ đăng báo 02-9-2011

04:24 6 thg 9 2011Công khai3 Lượt xem 1
     
  THỨC CÙNG BÃI LỮ

Ta lại về đây khi nắng chiều vương
Núi Mộ Dạ vươn mình ra biển cả
Đuờng Bãi Lữ men theo bên sườn đá
Núi uốn mình che bãi cát vàng tơ….

Ký ức ngày xưa về bãi biển hoang sơ
Dưới chân núi trải dài vùng bãi dọc
Xanh trong vắt một biển trời Nghi Lôc
Cứ hiện về vừa thực lẫn vừa mơ….

Xa quê lâu cho đến tận bây giờ
Cùng đất nước bao nhiêu năm đổi mới
Những bận rộn lo toan nơi thị thành chật chội
Nỗi nhớ quê nhà không một phút nguôi ngoai

Giọt nắng chiều vương trên bãi cát phẳng dài
Như níu giữ hoàng hôn về chậm lại
Sóng vỗ rì rào cất lời ca tình ái
Gió vi vu ngân khúc nhạc tự tình…

Núi dang tay ôm chật lấy biển xanh
Trao khát vọng ngàn đời nay vẫn thế…
Trời về đêm,những đuốc lung linh ngoài bể
Nôi đuôi nhau… gọi phố biển thắp đèn.

Rảo bước hoài trên bãi cát thân quen
Lòng rạo rực những niềm vui cũ mới
Thức với biên, chợt bình minh ập tới
Tia nắng đầu rọi sáng cuối chân mây…

Bãi Lữ ơi,yêu lắm lắm nơi này!            
           Hè Nghi Yên,2011

1 nhận xét:

  1. Gia Phong
    01:56 16 thg 5 2011
    Quê biển đẹp như tranh với "Dưới chân núi trải dài vùng bãi dọc", "Giọt nắng chiều vương trên bãi cát phẳng dài" , "Núi dang tay ôm chật lấy biển xanh" . Miền quê với những kỷ niệm thân thương, giờ đang đổi mới vươn lên từng ngày.
    Trả lời nhận xét này

    Ldxh
    02:06 16 thg 5 2011
    Cám ơn nhà toán học đã đồng cảm với bài thơ này.Chúc anh tuần mới nhiều niềm vui.

    Trả lờiXóa