Thơ và Văn như hai thế giới trên cùng một bầu
trời ,như hai anh em ruột thịt cùng một dòng huyết thống.Từ Văn đến Thơ hay từ
Thơ đến Văn có khi như không còn khoảng cách.Có một điều duy nhất khác là Thơ
khó diễn đạt hết cái cảm xúc mà Văn đã làm được,cũng như Thơ không thể dùng hết
những từ ngữ mà Văn thì có thể.Và nhiều khi ta cảm thấy giữa Văn và Thơ chính
là 2 trong 1.
Đọc"Vản vơ tháng tư" tôi thật bất ngờ vì đó là Văn và cũng là Thơ nhưng ẩn giấu phía sau đó một cái gì rất bí hiểm mà người đọc tự khám phá mới biết được.Cho dù thể loại Thơ này vừa mới lạ,vừa độc đáo mà ta có thể gọi là Văn hay gọi là Thơ đều đúng.Vì tò mò khám phá sự thú vị đó nên tôi ngẫu hừng chuyển nó thành lục bát để độc giả suy ngẫm và có thể chuyển sang những thể loại khác.
Vẩn vơ tháng tư
(thuy-hoacomay)
Khép mắt lại ngày em, với tay mơ về tháng Tư nào còn ẩm ướt trong nỗi nhớ mùa. Xa ngái rồi một nụ cười, một bờ môi âm ấm dưới mưa bụi giăng giăng. Có sợi mưa nào kịp hóa tơ trời? Mà nghe day dứt trong tiếng thở dài ngày hôm qua còn đọng lại... Khép rồi ánh mắt thơ ngây
Tháng tư ẩm ướt với tay em chờ
Xa rồi một nụ cười mơ
Một bờ môi ấm ngẩn ngơ thuở nào
Mưa giăng giăng bụi trên cao
Tơ trời dệt ướt lệ trào bờ môi
Ngày như cũng ướt cả rồi
Nghe day dứt tiếng thở dài con tim
Em chạy ngược phía ngày để tìm những bông khế rụng tím chiều không anh. Bàn tay nhỏ nhắn xếp những bông hoa ấy thành tên hai đứa. Cơn gió nào thổi hết những đam mê, những cánh hoa tả tơi; biết rằng, hai cái tên, chẳng bao giờ còn đứng cạnh nhau nữa. Vẩn vơ gốc khế nhặt tìm
Cánh hoa khế rụng cho em gom đầy
Xếp tên hai đứa hoa này
Trong hình một trái tim đầy nhớ nhung.
Nào hay cơn gió lạng lùng
Cuốn phăng bông khế mịt mùng,tả tơi
Cái tên hai đứa bay rồi
Hóa ra trời bắt hai người xa nhau.
Em thắp nến trong chiều. Lặng người nghe tiếng còi tàu hú hụ réo rắt ngang qua. Có chàng trai nào còn chạy theo đoàn tàu đang chuyển bánh nữa không? Có chàng trai nào đứng ngồi không yên trên sân ga để ngóng chờ một nụ cười thấp thoáng. Và, chuyến tàu nào đưa cô gái ra đi mãi mãi. Chiều tháng 4. Không hẹn hò! Nến em thắp cháy rụng chiều
Lặng người trong tiếng còi tàu rắt reo
Nào đâu tiếng gọi với theo
Nào đâu một bóng đổ chiều chơi vơi
Chuyến tàu định mệnh đi rồi
Mang em về tận cuối trời xa xăm
Chẳng câu hẹn ước trăm năm
Sân ga ngơ ngác chiều giăng mắc buồn.
Em đọc lại một câu thơ cũ, hoang lạnh một bờ thương nhớ đã rong rêu. Ai đã từng thổn thức rất nhiều trước lối rẽ ngày mai. Để giờ đây, chúng ta đã qua bao nhiêu nẻo đường mà chẳng thể có một lối đi chung. Không đồng hành. Không chờ đợi. Đôi lần, soi lại mình trong đôi mắt trong veo thuở ấy, em bật khóc...Trong chúng ta, ai lỗi hẹn với mùa?
Đọc câu thơ cũ đớn đau
Rong rêu phủ kín hai đầu nhớ thương
Tưởng chung nhau một con đường
Nào hay mỗi ngã cho riêng mỗi người
Đồng hành mình với mình thôi
Không chờ không đợi không lời hẹn nhau
Lỗi ai ai lỗi vì sao
Lệ nhòe khóe mắt trong veo với Mùa
Em đã tự ru mình bằng những kỷ niệm. Chợt nhận ra, sao em nỡ đọa đày với trái tim. Em hồn nhiên gói ghém xưa cũ và thả vào trong gió. Chỉ một cơn gió thôi. Chẳng thể làm cay mắt em dẫu chỉ thêm một lần...
Em thênh thang chạy giữa tháng Tư không bụi mưa. Nắng tràn khắp ngả. Có tiếng cười khúc khích tan trong mùa...Bình yên tựa vai người, em thủ thỉ: "Tháng Tư thật hiền"
Ru mình kỹ niệm cũ mòn
Nhận ra mình vẫn trẻ con thế này
Cớ sao mình tự đọa đày
Cho tim nghẹn với tháng ngày bão giông
Em về gói gém nhớ mong
Hồn nhiên em thả vào trong gió trời
Chia tay với tuổi thơ rồi
Tháng tư đầy nắng cuối trời thẳm xanh …
Đọc"Vản vơ tháng tư" tôi thật bất ngờ vì đó là Văn và cũng là Thơ nhưng ẩn giấu phía sau đó một cái gì rất bí hiểm mà người đọc tự khám phá mới biết được.Cho dù thể loại Thơ này vừa mới lạ,vừa độc đáo mà ta có thể gọi là Văn hay gọi là Thơ đều đúng.Vì tò mò khám phá sự thú vị đó nên tôi ngẫu hừng chuyển nó thành lục bát để độc giả suy ngẫm và có thể chuyển sang những thể loại khác.
Vẩn vơ tháng tư
(thuy-hoacomay)
Khép mắt lại ngày em, với tay mơ về tháng Tư nào còn ẩm ướt trong nỗi nhớ mùa. Xa ngái rồi một nụ cười, một bờ môi âm ấm dưới mưa bụi giăng giăng. Có sợi mưa nào kịp hóa tơ trời? Mà nghe day dứt trong tiếng thở dài ngày hôm qua còn đọng lại... Khép rồi ánh mắt thơ ngây
Tháng tư ẩm ướt với tay em chờ
Xa rồi một nụ cười mơ
Một bờ môi ấm ngẩn ngơ thuở nào
Mưa giăng giăng bụi trên cao
Tơ trời dệt ướt lệ trào bờ môi
Ngày như cũng ướt cả rồi
Nghe day dứt tiếng thở dài con tim
Em chạy ngược phía ngày để tìm những bông khế rụng tím chiều không anh. Bàn tay nhỏ nhắn xếp những bông hoa ấy thành tên hai đứa. Cơn gió nào thổi hết những đam mê, những cánh hoa tả tơi; biết rằng, hai cái tên, chẳng bao giờ còn đứng cạnh nhau nữa. Vẩn vơ gốc khế nhặt tìm
Cánh hoa khế rụng cho em gom đầy
Xếp tên hai đứa hoa này
Trong hình một trái tim đầy nhớ nhung.
Nào hay cơn gió lạng lùng
Cuốn phăng bông khế mịt mùng,tả tơi
Cái tên hai đứa bay rồi
Hóa ra trời bắt hai người xa nhau.
Em thắp nến trong chiều. Lặng người nghe tiếng còi tàu hú hụ réo rắt ngang qua. Có chàng trai nào còn chạy theo đoàn tàu đang chuyển bánh nữa không? Có chàng trai nào đứng ngồi không yên trên sân ga để ngóng chờ một nụ cười thấp thoáng. Và, chuyến tàu nào đưa cô gái ra đi mãi mãi. Chiều tháng 4. Không hẹn hò! Nến em thắp cháy rụng chiều
Lặng người trong tiếng còi tàu rắt reo
Nào đâu tiếng gọi với theo
Nào đâu một bóng đổ chiều chơi vơi
Chuyến tàu định mệnh đi rồi
Mang em về tận cuối trời xa xăm
Chẳng câu hẹn ước trăm năm
Sân ga ngơ ngác chiều giăng mắc buồn.
Em đọc lại một câu thơ cũ, hoang lạnh một bờ thương nhớ đã rong rêu. Ai đã từng thổn thức rất nhiều trước lối rẽ ngày mai. Để giờ đây, chúng ta đã qua bao nhiêu nẻo đường mà chẳng thể có một lối đi chung. Không đồng hành. Không chờ đợi. Đôi lần, soi lại mình trong đôi mắt trong veo thuở ấy, em bật khóc...Trong chúng ta, ai lỗi hẹn với mùa?
Đọc câu thơ cũ đớn đau
Rong rêu phủ kín hai đầu nhớ thương
Tưởng chung nhau một con đường
Nào hay mỗi ngã cho riêng mỗi người
Đồng hành mình với mình thôi
Không chờ không đợi không lời hẹn nhau
Lỗi ai ai lỗi vì sao
Lệ nhòe khóe mắt trong veo với Mùa
Em đã tự ru mình bằng những kỷ niệm. Chợt nhận ra, sao em nỡ đọa đày với trái tim. Em hồn nhiên gói ghém xưa cũ và thả vào trong gió. Chỉ một cơn gió thôi. Chẳng thể làm cay mắt em dẫu chỉ thêm một lần...
Em thênh thang chạy giữa tháng Tư không bụi mưa. Nắng tràn khắp ngả. Có tiếng cười khúc khích tan trong mùa...Bình yên tựa vai người, em thủ thỉ: "Tháng Tư thật hiền"
Ru mình kỹ niệm cũ mòn
Nhận ra mình vẫn trẻ con thế này
Cớ sao mình tự đọa đày
Cho tim nghẹn với tháng ngày bão giông
Em về gói gém nhớ mong
Hồn nhiên em thả vào trong gió trời
Chia tay với tuổi thơ rồi
Tháng tư đầy nắng cuối trời thẳm xanh …

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét