16:58 12 thg 5 2012Công khai41 Lượt xem 1
Linh cảm mơ hồ bất chợt đến từ đâu
Vùi giấc ngủ nhưng lòng vẫn thức
Cứ trằn trọc chẳng thể nào chợp mắt
Giác quan vô hình đưa ta lại gần nhau.
Đã khuya lắm rồi ,đêm đã chìm sâu
Anh nghe thấy tiếng trở mình trằn trọc
Tiếng bàn phím vẫn nhẹ nhàng gõ nhịp
Có phải em đang thức viết cho anh…?
Nghiêng nhớ về em cho đêm bớt chòng chành
Rồi gọi tên nhau bằng giác quan thứ bảy
Trong giấc mơ hồ hiện về em có thấy
Một anh mắt từ xa đau đáu dõi theo hoài..?
Muốn lần tìm một giấc nguôi ngoai
Rồi bắt gặp em nơi chân trời da diết
Nhớ ngập lòng ta chỉ mình em biết
Giấc mơ hồ …như thác lũ cuốn xô đêm.
Linh cảm mơ hồ.. ta lại được gặp em !
12/5/2012

forgetmenot
Trả lờiXóa12:28 17 thg 5 2012
Trả lời nhận xét này
Nguyễn Ngọcthơ
11:30 18 thg 5 2012
có giống tâm trạng forgetmenot ko?
đã lâu lắm rồi mới đọc lại " linh cảm mơ hồ" cảm giác vẫn như ngày nào..cảm ơn anh về bài thơ này,rất hay!
Trả lờiXóaGiác quan vô hình cứ mãi gọi tên em
Trả lờiXóaTừ sâu thẳm xa xôi vạn ngàn xa cách
Qua bao sóng gió cuộc đời nhiều gian nan thử thách
Để đến gần nhau bằng linh cảm mơ hồ...