Quả khó khăn với một cái gật đầu
Phân vân mãi cuối cùng thôi chẳng dám
Phút lưỡng lự như chiều đông ảm đạm
Quay gót về nặng trĩu những bước chân.
Lá vàng rơi phủ kín đầy sân
Đông hờ hững mây giăng mờ heo hút gió
Ngơ ngác buồn ngược xuôi phố nhỏ
Những lời yêu chợt vụt tắt trên môi.
Điều giản đơn ai cũng hiểu vậy thôi
Sao quá khó và ngại ngùng đến thế
Anh chôn giấu cái điều không thể
Bao lâu rồi em nào hiểu được đâu.
Tình vô tình nên lắm khổ đau
Người ích kỷ nên đời nhiều sóng gió
Hoàng hôn tím rớt mờ trên phố cổ
Trái tim buồn bỏ ngõ cõi lòng tôi
Giọt nắng cuối ngày đọng lại trên môi
Cơn gió bấc tràn về rồi lấy mất
Điều giản đơn hóa ra là khó nhất
Nên suốt đời câm lặng mãi thôi.
Khép con tim lãng mạn lại rồi
Hoàng hôn tắt đêm về đông lạnh buốt.
16-01-2011
Phân vân mãi cuối cùng thôi chẳng dám
Phút lưỡng lự như chiều đông ảm đạm
Quay gót về nặng trĩu những bước chân.
Lá vàng rơi phủ kín đầy sân
Đông hờ hững mây giăng mờ heo hút gió
Ngơ ngác buồn ngược xuôi phố nhỏ
Những lời yêu chợt vụt tắt trên môi.
Điều giản đơn ai cũng hiểu vậy thôi
Sao quá khó và ngại ngùng đến thế
Anh chôn giấu cái điều không thể
Bao lâu rồi em nào hiểu được đâu.
Tình vô tình nên lắm khổ đau
Người ích kỷ nên đời nhiều sóng gió
Hoàng hôn tím rớt mờ trên phố cổ
Trái tim buồn bỏ ngõ cõi lòng tôi
Giọt nắng cuối ngày đọng lại trên môi
Cơn gió bấc tràn về rồi lấy mất
Điều giản đơn hóa ra là khó nhất
Nên suốt đời câm lặng mãi thôi.
Khép con tim lãng mạn lại rồi
Hoàng hôn tắt đêm về đông lạnh buốt.
16-01-2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét