Gói nỗi niềm riêng và gửi đi xa
Cơn gió vô tình mang lạc vào ngôi chùa cổ
Đêm oằn mình trăn trở
Xoa vết thương lòng ta tự cứa vào tim..
Có một giấc mơ mà anh gọi là em
Chưa kịp làm quen để rồi vuột mất
Cơn gió vô tình giữa đêm hè lăn lóc
Chợt giật mình tỉnh giấc giữa cơn mê
Phương trời xa có thấu hiểu, có nghe
Những thẳm sâu trong từng lời anh nói..
Những bí ẩn trong lòng em diệu vợi
Như ước mơ em vằng vặc ánh trăng rằm. ..
Muốn được nhìn em như soi mói những vầng trăng
Để xoa dịu nơi em những niềm đau trần trụi
Dù rất muốn mà ước mơ nào có tới
Em trói buộc mình bởi lễ giáo khắt khe...
Anh ôm trọn cơn mê
Em đối diện cơn đau
cho cõi lòng sầu não
Xa xót tim anh ,tê tái cõi hồn em...
Em âm thầm ôm giấc mộng cô đơn
Cơn gió lạnh ùa về đêm bật khóc
Anh thảng thốt giật mình trong tiếng nấc
Nhìn vết thương lòng đau nhói ở nơi tim...
Biết bao lần khe khẽ gọi tên em
Đêm thẳm sâu cuốn lời anh bay mất
Nếu một lần em giật mình tỉnh giấc...
Khi đêm về....anh mượn gió đánh thức em
Cứ ghét anh đi
Kẻ vô tình đánh thức nỗi niềm riêng…
21-7-2011
Cơn gió vô tình mang lạc vào ngôi chùa cổ
Đêm oằn mình trăn trở
Xoa vết thương lòng ta tự cứa vào tim..
Có một giấc mơ mà anh gọi là em
Chưa kịp làm quen để rồi vuột mất
Cơn gió vô tình giữa đêm hè lăn lóc
Chợt giật mình tỉnh giấc giữa cơn mê
Phương trời xa có thấu hiểu, có nghe
Những thẳm sâu trong từng lời anh nói..
Những bí ẩn trong lòng em diệu vợi
Như ước mơ em vằng vặc ánh trăng rằm. ..
Muốn được nhìn em như soi mói những vầng trăng
Để xoa dịu nơi em những niềm đau trần trụi
Dù rất muốn mà ước mơ nào có tới
Em trói buộc mình bởi lễ giáo khắt khe...
Anh ôm trọn cơn mê
Em đối diện cơn đau
cho cõi lòng sầu não
Xa xót tim anh ,tê tái cõi hồn em...
Em âm thầm ôm giấc mộng cô đơn
Cơn gió lạnh ùa về đêm bật khóc
Anh thảng thốt giật mình trong tiếng nấc
Nhìn vết thương lòng đau nhói ở nơi tim...
Biết bao lần khe khẽ gọi tên em
Đêm thẳm sâu cuốn lời anh bay mất
Nếu một lần em giật mình tỉnh giấc...
Khi đêm về....anh mượn gió đánh thức em
Cứ ghét anh đi
Kẻ vô tình đánh thức nỗi niềm riêng…
21-7-2011

4000 Đăng
Trả lờiXóaNguyen Ngoc Mai
07:37 23 thg 7 2011
Ai cũng có nỗi niềm riêng mà , và trong thơ, ít hay nhiều ai cũng thấy mình trong đó anh nhỉ ? Nên em chả sợ gì khi anh nói là " Đọc vị " em cả , nhất là đối với một người dạy văn , học văn .. hihi ..Ngày nghỉ cuối tuần nhiều cảm hứng và niềm vui anh nha .
Trả lời nhận xét này
Khuyết Danh
05:57 23 thg 7 2011
Ơ... anh có 2 blog ?
Trả lời nhận xét này
Ldxh
06:27 23 thg 7 2011
uh.ai biết cái nào vào cái ấy cho tiện.Ngày vui nhé.
Songnho
08:53 22 thg 7 2011
Xin gởi chút bình yên Cho niềm riêng êm trôi Cất vào ngăn kí ức Những trăn trở một thời Cho đêm thôi bớt dài Cho ngày nắng thêm trong Để lòng ai bớ..
Trả lời nhận xét này
Ldxh
09:10 22 thg 7 2011
Cám ơn bạn ghé nhà và họa thơ.Đây là bài chia sẻ với những bloger có nỗi niềm riêng mà ta đồng cảm và là bài viết tặng một tác giả... Ngày vui nhé.
Nhóc kính cận
02:07 22 thg 7 2011
Gói nỗi niềm riêng và gửi đi xa
Cơn gió vô tình mang lạc vào ngôi chùa cổ Em ko hiểu tại sao anh ko cho nỗi niềm riêng đó lạc vào một chỗ khác mà ..
Trả lời nhận xét này
Ldxh
04:30 22 thg 7 2011
Cám ơn em,lạc vào đâu là định mệnh mà,muốn lạc vào nhà em nhưng có được đâu. Ngày vui nhé.
Maylangthang
16:05 21 thg 7 2011
Xin chào anh, tác giả của bài thơ Giấc mộng đó là một giấc mộng thơ Hay là giấc mộng tình không lý giải Bởi trong đó thấy lòng ai khắc khoải Nhớ th..
Trả lời nhận xét này
Ldxh
01:14 22 thg 7 2011
Nỗi niềm này viết cho mọi người,ai đọc cũng thấy có mình trong đó một chút.Đã là giấc mộng thì khó lý giải ... Ngày vui nhé.
finally
13:49 21 thg 7 2011
Niềm riêng Em vẫn phải cười cho long lanh giọt nắng Lơ lửng làn mây Cũng có khi khép cửa lòng trầm mặc... Đêm ngày... Nén con tim thật chặt tím lòng , se thắt Em vẫn phải cười tràn mi mắt Cơn gió vô tình Từng hạt bụi vấn vương Lời hát bay xa Điệu luân vũ nghê thường Xoay Cuồng say... Đông có lạnh đâu mà không gian tê tái... Ngẩn mặt nhìn Trơ trọi một vì sao...! Anh ! mang trải giấc mơ lồng ghép ánh trăng vào Thắp niềm tin cho ngập tràn nỗi nhớ Một thoáng buông lơi Mảnh tình rơi vỡ Đêm đợi chờ... mây , gió lao xao... Em vẫn phải cười Dù đắng ,cay ,ngọt , chát...cũng như nhau... Nâng nhẹ phím đàn Ru buồn khúc hát Xung quanh em giờ chỉ còn khoảng lặng Mắt mi hờn... tiếc nuối tháng ngày xa...
Trả lời nhận xét này
Ldxh
04:35 22 thg 7 2011
Nỗi niềm riêng giờ đọng lại trong ta Như ảo ảnh lúc mờ lúc tỏ Thấy hình hài xưa nơi đó Mờ dần...
Nguyen Ngoc Mai
05:55 21 thg 7 2011
Hì Hì , ai bị " Đọc vị " đây ? Nếu mà là em thì em chẳng những không ấm ức mà còn cảm ơn ai nói hộ lòng mình ...Hà hà
Trả lời nhận xét này
Ldxh
09:14 21 thg 7 2011
Chỉ cần đổi tên "anh " thành "em" thì chính là đọc vị em rồi...
Nguyen Ngoc Mai
04:35 21 thg 7 2011
Lại nhanh chân rồi , hay quá anh à ! Tem vàng nhé ... Vẫn thích những câu cuối bài thơ :
Nếu một lần em giật mình tỉnh giấc... Khi đêm về....anh mượn gió đánh thức em Cứ ghét anh đi
Kẻ vô tình đánh thức nỗi niềm riêng…
Trả lời nhận xét này
Ldxh
04:41 21 thg 7 2011
Cám ơn Mai Nhi,bị "đọc vị" mà không ấm ức à? Ngày vui nhé.