(TẶNG TG “QUÀ KHÔNG GỬI”)
Biết bao lần lang thang dạo phố Em cứ lựa hoài quà để tặng cho anh
Nấn ná mãi cuối cùng em cũng chọn
Một món quà xinh và em cố để giành…
Sinh nhật qua rồi nên em ráng đợi
Cho tới hôm nào kỳ sinh nhật tiếp theo
Người mong đợi nhưng em chẳng vội
Món quà giành cho sinh nhật lần sau
Chưa kịp tặng anh món quà anh mong đợi
Đời mang em vội vã bước sang ngang
Món quà xinh em trót dâng tặng họ
Anh đếm thời gian ..tìm món nợ bẽ bàng
Em chỉ có một món quà duy nhất
Đã trót trao nhầm kẻ không phải là anh
Muốn đòi lại nhưng mà không thể
Chẳng thể trách anh nên em tự trách mình.
Đến tận bây giờ có lúc nào anh tự hỏi
Khi nhớ về em và món quà không gửi
Đọng cuối hồn em lay lắt những tiếng lòng
Trời trên cao có hiểu thấu em không
Hay chỉ có…một mình ai hiểu thấu ! ?
QUÀ
KHÔNG GỬI
Có
chút gì len lỏi chiều nay
Nắng gắt thế mà hoàng hôn nhàn nhạt
Trăng buông xuống một nỗi niềm man mác
Đêm trở mình nghe lá đếm thời gian....
Em chợt nhận ra và quá đỗi bàng hoàng
Dòng ký ức dừng tại trang vừa mở
Sinh nhật anh....vậy mà em không nhớ
Mùa cõng tuổi đi qua......xa lắm những vui buồn.....
Ta không để cho nhau một vết xước tâm hồn
Nhưng nơi ấy hằn rõ ràng nếp gấp
Phút xao xác ta trở về tìm đọc
Thấy bâng khuâng...thấy day dứt....dâng đầy....
Phải thế không, mà em thức đêm nay
Nghe dĩ vãng đang khẽ khàng gõ cửa
Bản nhạc xưa không còn ngân rung nữa
Sao sóng lòng vẫn vọng những dư ba......
Trốn ai....vào phía... nhạt nhoà
Câu thơ.... nghiêng góc trời xa ... tặng người....
Nắng gắt thế mà hoàng hôn nhàn nhạt
Trăng buông xuống một nỗi niềm man mác
Đêm trở mình nghe lá đếm thời gian....
Em chợt nhận ra và quá đỗi bàng hoàng
Dòng ký ức dừng tại trang vừa mở
Sinh nhật anh....vậy mà em không nhớ
Mùa cõng tuổi đi qua......xa lắm những vui buồn.....
Ta không để cho nhau một vết xước tâm hồn
Nhưng nơi ấy hằn rõ ràng nếp gấp
Phút xao xác ta trở về tìm đọc
Thấy bâng khuâng...thấy day dứt....dâng đầy....
Phải thế không, mà em thức đêm nay
Nghe dĩ vãng đang khẽ khàng gõ cửa
Bản nhạc xưa không còn ngân rung nữa
Sao sóng lòng vẫn vọng những dư ba......
Trốn ai....vào phía... nhạt nhoà
Câu thơ.... nghiêng góc trời xa ... tặng người....

finally
Trả lờiXóa01:13 16 thg 6 2011
cháu đang trải qua những-ngày-không-bình-yên. have a nice day!
Trả lời nhận xét này
Nguyen Ngoc Mai
01:04 16 thg 6 2011
Có lẽ trong tình yêu , MN cũng có một món quà không gửi như vậy ... Và đến bây giờ món quà ấy vẫn còn nguyên ! Cả hai bài thơ đều rất hay , là sự đồng điệu cho tình cảm của nhiều người anh ạ !
Trả lời nhận xét này
Ldxh
01:09 16 thg 6 2011
Cám ơn MN đồng cảm với bài thơ.ngày vui nhé.
finally
14:03 15 thg 6 2011
không gửi
móm quà em cất giấu bấy lâu nay
để rồi
như nợ anh 1 điều gì đó
mà mãi mãi về sau
không bao giờ em quên ...
Trả lời nhận xét này
Ldxh
01:10 16 thg 6 2011
Cám ơn Finally.Ngày bình yên nhé.
TênTên 02:49 15 thg 6 2011
Tem cho sự đồng cảm của anh cùng tác giả bài quà không gửi. Ngày mới an lành anh nhé!
Trả lời nhận xét này
Ldxh
05:49 15 thg 6 2011
Cám ơn mecghi.ngày vui nhé.