Nơi ngọn núi cao ngày xưa tít tận ngút ngàn
Nơi mình lén giấu chôn lời thề xưa ở đó
Dưới gốc đào rừng những nụ xuân vừa chớm nở
Gió vi vu nắng dát đỏ tím trời
Lời hẹn thề mãi mãichẳng chia phôi
Dù núi cao , sông sâu ,đời trăm ngàn biến cố
Dù trời đất đổi thay khi trở về thiên cổ
Ta sẽ về đây với ước hẹn ngày nào.
Qua bao mùa chênh chao
Ngọn núi quê mình vẫn xanh ngút ngàn thăm thẳm
Cây đào rừng vẫn đợi mùa những nụ hồng rất thắm
Đôi trẻ ngày xưa vẫn biệt tích cuối trời.
Qua bao nhiêu những thăng trầm biến cố cuộc đời
Mình thất lạc
Một bận tìm về
Gốc đào xưa nhớn nhác
Sao chỉ một mình anh…?
Núi vẫn xanh,mây vẫn xanh nhưng tóc anh điểm bac
Rét buốt vặt trui lá non cánh đào rừng tả tơi thoát xác
Dưới gốc cây phủ dầy tím đỏ những sắc hồng
Những nụ non héo hon chưa kịp nở…
Anh vẫn để nguyên lời thề xưa nơi đó
Đợi em về
Dưới gốc đào xưa mọc lên một giây trầu non bên cây cau nho nhỏ
Anh chôn chân mình và đứng lặng im nơi đó
Gọi tên em.
HN 28/3/2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét