Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

CÔ BÉ NGÀY XƯA

05:29 11 thg 7 2012Công khai51 Lượt xem 2

0

Biết bao lần
gặng hỏi
bé yêu ai..?

Bé lặng im
gượng cười
chẳng nói

Bé chợt buồn
rồi
ngập ngừng bối rồi

Cứ ..tảng lờ
lảng tránh..
chẳng thèm nghe..

Bao năm rồi
ve réo tắt gọi hè

Tôi lật lại
xem những dòng lưu bút

Cánh phượng đỏ
của một thời mơ ước

Vẫn dại khờ
ép trong cặp sách xưa.

Vẫn ngập ngừng
bối rối những hè trưa…

Nghe  khắc khoải
những tháng ngày tuổi dại

Mới hay biết
bây giờ quay trở lại

Chợt thấy mình
bé nhỏ..
đến ngu ngơ..

Cô bé hồn nhiên
ngày ấy
bây giờ…
 11/7/2012

2 nhận xét:

  1. HỒNG NGA
    20:47 1 thg 8 2012
    Biết bao lần
    gặng hỏi
    bé yêu ai..?
    Bé lặng im
    gượng cười
    chẳng nói
    Bé chợt buồn
    rồi
    ngập ngừng bối rồi
    Cứ ..tảng lờ
    lảng tránh..
    chẳng thèm nghe..
    Bao năm rồi
    ve réo tắt gọi hè
    Tôi lật lại
    xem những dòng lưu bút
    Cánh phượng đỏ
    của một thời mơ ước
    Vẫn dại khờ
    ép trong cặp sách xưa.
    Vẫn ngập ngừng
    bối rối những hè trưa…
    Nghe khắc khoải
    những tháng ngày tuổi dại
    Mới hay biết
    bây giờ quay trở lại
    Chợt thấy mình
    bé nhỏ..
    đến ngu ngơ..
    Cô bé hồn nhiên
    ngày ấy
    bây giờ…
    đã làm vợ của một tay "rất cốp"
    Thế là hết
    còn chi mà luyến tiếc
    kỉ niệm một thời
    cô gái ngày xưa...
    Tôi trách tôi
    ngày ấy quá dại khờ!
    CỨ MẠNH DẠN THÌ NAY ĐÂU ĐẾN NỖI!
    Có thể tình yêu của tháng ngày nông nổi
    Đã lạc vào đâu đó giữa hoang vu...
    ...
    Trót ngây ngô thoáng chốc chần chừ
    Nên nuối tiếc.Có vợ rồi,vẫn tiếc...
    Trả lời nhận xét này

    HỒNG NGA
    20:40 1 thg 8 2012
    Biết bao lần
    gặng hỏi
    bé yêu ai..?

    Bé lặng im
    gượng cười
    chẳng nói

    Bé chợt buồn
    rồi
    ngập ngừng bối rồi

    Cứ ..tảng lờ
    lảng tránh..
    chẳng thèm nghe..

    Bao năm rồi
    ve réo tắt gọi hè

    Tôi lật lại
    xem những dòng lưu bút

    Cánh phượng đỏ
    của một thời mơ ước

    Vẫn dại khờ
    ép trong cặp sách xưa.

    Vẫn ngập ngừng
    bối rối những hè trưa…

    Nghe khắc khoải
    những tháng ngày tuổi dại

    Mới hay biết
    bây giờ quay trở lại

    Chợt thấy mình
    bé nhỏ..
    đến ngu ngơ..

    Cô bé hồn nhiên
    ngày ấy
    bây giờ…
    đã làm vợ của một tay "rất cốp"
    Thế là hết
    còn chi mà luyến tiếc
    kỉ niệm một thời
    cô gái ngày xưa...
    Tôi trách tôi
    ngày ấy quá dại khờ!
    CỨ MẠNH DẠN THÌ NAY ĐÂU ĐẾN NỖI!
    Có thể tình yêu của tháng ngày nông nổi
    Đã lạc vào đâu đó giữa hoang vu...
    Trót tặng nhau những thoáng chốc chần chừ
    Nên ký ức ải đày nhau muôn kiếp...
    Trả lời nhận xét này

    HỒNG NGA
    20:44 1 thg 8 2012
    Hai câu cuối nên đổi là:
    "Trót ngây ngô thoáng chốc chần chừ
    Nên nuối tiếc.Có vợ rồi,vẫn tiếc...

    HỒNG NGA
    09:37 1 thg 8 2012
    ....
    "Cô bé hồn nhiên
    ngày ấy
    bây giờ…"
    đã làm vợ của một tay "rất cốp"
    Thế là hết
    còn chi mà luyến tiếc
    kỉ niệm một thời
    cô gái ngày xưa...
    Tôi trách tôi
    ngày ấy quá dại khờ!
    Hiển thị tất cả trả lời 4

    Nguyễn Ngọcthơ
    12:05 1 thg 8 2012
    (Trông cái avatar này hao hao như"Cô bé ngày xưa" ý..HN à)
    Em vẫn hồn nhiên như ngày ấy xa xưa
    Như hình bóng ai đã in hằn trong ký ức
    Chỉ ánh mắt kia giấu một điều nuối tiếc
    Khi dõi nhìn về nơi nào đó xa xăm...

    HỒNG NGA
    13:22 1 thg 8 2012
    Tôi trách tôi
    ngày ấy quá dại khờ!
    CỨ MẠNH DẠN THÌ NAY ĐÂU ĐẾN NỖI!

    Nguyễn Ngọcthơ
    17:39 1 thg 8 2012
    Có thể tình yêu của tháng ngày nông nổi
    Đã lạc vào đâu đó giữa hoang vu...
    Trót tặng nhau những thoáng chốc chần chừ
    Nên ký ức ải đày nhau muôn kiếp...

    HỒNG NGA
    20:33 1 thg 8 2012
    Anh nối hết vào bài thơ đi!
    Ngủ ngon anh nhá!
    4000

    Nguyễn Hương
    15:31 25 thg 7 2012
    Cô bé ơi! Sao em mãi vô tình
    Để vò xé lòng anh hoài chẳng dứt
    Em có biết dẫu cho tình đã mất
    Anh vẫn ghi lòng hình bóng bé xưa
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    15:38 25 thg 7 2012
    Ko chơi " đọc vị" hoài niệm cũ...Mà nói cho cùng,Nguyễn Hương y chang "người trong cuộc" như thấy bóng dáng mình trong đó...?
    chúc em ngày bình yên nhé.

    candy
    23:54 11 thg 7 2012
    Đã bao lần bé muốn ...trả lời anh
    Trong trái tim người bé yêu nhiều nhất
    Nhưng lại sợ bàn tay mình vuột mất
    Một bóng hình người tri kỉ ...anh ơi!
    Nên dấu yêu bé lặng lẽ chôn vùi
    Gom nhung nhớ ép hồng trang blog
    Gửi về anh nơi phương trời xa ngút
    Chút thơ ngây vụng dại thưở thiếu thời
    (candy góp vui cho bài thơ của anh...buổi tối ngủ ngon và ấm áp bên gia đình anh nhé)
    Trả lời nhận xét này

    Nguyễn Ngọcthơ
    11:29 19 thg 7 2012
    Dẫu muốn nói một lời rất thật
    Nhưng dại khờ em nén chặt vào tim
    Mặc cho anh cứ rong ruổi kiếm tìm
    Em lãng tránh
    Giả vờ như chẳng biết..
    Mặc trái tim đêm ngày gào thét
    Và sóng lòng cuộn xiết cõi lòng nhau...

    Trả lờiXóa
  2. Nguyen thi Thao
    11:36 12 thg 8 2012
    Em im lặng
    Đẻ một đời trĩu nặng...
    Ngàn thu sau ...
    Em vẫn trắng cuộc tình.
    Trả lời nhận xét này

    Ldxh
    03:59 13 thg 8 2012
    Rất mong manh
    như sợi nắng thủy tinh
    như hạt sương mai
    chưa chạm vào đã vớ..
    tình yêu là vậy đó...

    MINHTHAO
    12:16 1 thg 8 2012
    Ai cũng hiểu
    Chỉ mình tôi ... không hiểu
    Nên bây giờ....
    Tiếc nuối viết thành thơ...
    ( Hihihi...góp với anh 1 tí đỡ buồn.Cười lên nhé!
    Trả lời nhận xét này

    Ldxh
    03:00 2 thg 8 2012
    Chỉ mình ta
    Là một gã khờ
    Em im lặng
    Để một đời trĩu nặng...
    ( Cám ơn bạn ghé nhà và góp vui.Ngày bình an và thành công nhé

    Trả lờiXóa