Người nhớ người hoang hoải giấc mơ xưa
Gửi nhớ về đâu mà nỗi nhớ cứ dư thừa
Tình lẫn trốn như nắng đông biền biệt
Đời sóng gió nên cũng nhiều oan nghiệt
Bao cuộc đời nhận ấm ức đắng cay
Tạo hóa sinh ra những số phận mỗi ngày
Nào có biết điều bất công,vô lý .. ?
Có lắm kẻ tham lam ích kỷ
Chỉ biết đến mình nào biết đến ai đâu
Kẻ suốt đời mưa nắng dãi dầu
Nhưng chật vật tháng năm dài đeo đẳng.
Lại có kẻ chuyên đổi đen thay trắng
Lại có người đổi trắng thay đem
Buồn vui cho những số phận sang hèn
Rồi rốt cuộc nợ đời đều phải trả.!
Ta chẳng mong điều cao sang danh giá
Muốn bình yên sống giản dị với đời
Được sẻ chia với tất cả mọi người
Để nhận lại những nụ cười chân thật.
Giá như tình yêu với cuộc đời đừng vụt mất
Như nắng chiều đừng lẩn trốn khỏi mùa Đông
Giá như tình người vẫn mãi mãi mặn nồng
Để ai ai cũng thấy cuộc đời nạy thật đẹp!
HN 17-01-2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét