Rồi một ngày
lẫn lộn nhớ và quên
Chiêm bao đời
ngủ yên trong tiềm thức
Ngọn lửa lòng
lắt lay rồi vụt tắt
Tự nhốt mình
trong khoảng lặng mông mênh…
Ta dỗ dành
Giấc ngủ của trái tim
Cho nỗi nhớ
cõi lòng thôi dậy sóng
Cho khát khao
sẽ ngủ vùi bất động
Những entry
cũng lười đọc mỗi ngày
Những comment
cũng lặng lẽ bỏ rơi
Chiếc điện thoại
tắt nguồn không chuông gọi
Một mình ta
nhấm vần thơ viết vội
Rồi giật mình
để chẳng nhận ra ta…
Tình yêu ơi
ngươi thật quá xa hoa
Đời lẫn lộn
biết đâu là thật-ảo
Nhốt đam mê
trong cuộc đời điên đảo
Rồi lặng thầm
trả lại hết cho nhau…
HN- 30-8-2011
lẫn lộn nhớ và quên
Chiêm bao đời
ngủ yên trong tiềm thức
Ngọn lửa lòng
lắt lay rồi vụt tắt
Tự nhốt mình
trong khoảng lặng mông mênh…
Ta dỗ dành
Giấc ngủ của trái tim
Cho nỗi nhớ
cõi lòng thôi dậy sóng
Cho khát khao
sẽ ngủ vùi bất động
Những entry
cũng lười đọc mỗi ngày
Những comment
cũng lặng lẽ bỏ rơi
Chiếc điện thoại
tắt nguồn không chuông gọi
Một mình ta
nhấm vần thơ viết vội
Rồi giật mình
để chẳng nhận ra ta…
Tình yêu ơi
ngươi thật quá xa hoa
Đời lẫn lộn
biết đâu là thật-ảo
Nhốt đam mê
trong cuộc đời điên đảo
Rồi lặng thầm
trả lại hết cho nhau…
HN- 30-8-2011

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét