Đôi điều suy ngẫm về bài thơ Với con
Đọc bài thơ này của Thạch Quỳ,một giáo viên Toán và đặt nó trông bối cảnh 30 năm trước,cái ngày mà đất nước muôn vàn gian khó,quanh năm không được bữa no và muốn có cảm giác no thì chỉ biết uống mấy bát canh"toàn quốc"....,còn mỳ"không người lái" thì quả là "xa xỉ" mất rồi.Có thể bây giờ nhiều bạn trẻ không tin được điều đó nhưng dù sao thì đó cũng là một thực tế lịch sủ đã đi qua chừng 30 năm rồi
Trong bối cảnh đó ông dạy con ,lo lắng cho con từ cái điều tứởng chừng như nhỏ nhặt nhất,giản dị nhất:..
Con ơi con thức dậy giữa ngày thường
Nghe chim hót đừng nghe mê mải quá
Qua đường đất đến con đường sỏi đá
Cha e con đến lớp muộn giờ...
Có lẽ người cha khuyên con mình mỗi sáng thức dậy đến trường mà đường xa lại gập ghềnh khúc khuỷu nếu không tập trung mà mải nghe chim hót e rằng đến trường muộn mất.... thế mà người ta cố gán ghép cho những vần thơ giản dị và sâu xa đó là chống này...chống nọ thì thật không thể nào hiểu nổi họ cảm thụ văn học thơ ca kiếu gì?Với khổ thơ kết của bài thơ làm cho người đọc thực sự rung động:
Vì thế nên lời cha dặn dò
Cũng chưa hẳn đã là điều đúng nhất
Cha mong con lớn lên chân thật
Yêu mọi người như cha đã yêu con
Cái hay,cái đẹp,cái nhân văn ấy chẳng thấy ai nhắc đến mà họ lại đưa ra cái lập luận ;là biết là chưa đúng,là sai mà lại dạy con cái sai à? như thế là phản động ,là trái với truyền thống giáo dục XHCN...
Đến đây thì......thua cái lưỡi không xương......Với cách suy luận trên thì không phải chỉ có ảnh hưởng tới"hoà bình thế giới" mà còn có nguy cơ huỷ diệt hành tinh là đằng khác. Chia sẻ với tác giả đôi điều suy ngẫm về nhân tình thế thái,về vui buồn của nghiệp văn chương nhưng vẫn tin rằng lịch sủ sẻ phán xét,,thế hệ sau sẻ trả lại nguyên trạng cái giá trị đích thực cho nó.
TB
Đọc bài thơ này của Thạch Quỳ,một giáo viên Toán và đặt nó trông bối cảnh 30 năm trước,cái ngày mà đất nước muôn vàn gian khó,quanh năm không được bữa no và muốn có cảm giác no thì chỉ biết uống mấy bát canh"toàn quốc"....,còn mỳ"không người lái" thì quả là "xa xỉ" mất rồi.Có thể bây giờ nhiều bạn trẻ không tin được điều đó nhưng dù sao thì đó cũng là một thực tế lịch sủ đã đi qua chừng 30 năm rồi
Trong bối cảnh đó ông dạy con ,lo lắng cho con từ cái điều tứởng chừng như nhỏ nhặt nhất,giản dị nhất:..
Con ơi con thức dậy giữa ngày thường
Nghe chim hót đừng nghe mê mải quá
Qua đường đất đến con đường sỏi đá
Cha e con đến lớp muộn giờ...
Có lẽ người cha khuyên con mình mỗi sáng thức dậy đến trường mà đường xa lại gập ghềnh khúc khuỷu nếu không tập trung mà mải nghe chim hót e rằng đến trường muộn mất.... thế mà người ta cố gán ghép cho những vần thơ giản dị và sâu xa đó là chống này...chống nọ thì thật không thể nào hiểu nổi họ cảm thụ văn học thơ ca kiếu gì?Với khổ thơ kết của bài thơ làm cho người đọc thực sự rung động:
Vì thế nên lời cha dặn dò
Cũng chưa hẳn đã là điều đúng nhất
Cha mong con lớn lên chân thật
Yêu mọi người như cha đã yêu con
Cái hay,cái đẹp,cái nhân văn ấy chẳng thấy ai nhắc đến mà họ lại đưa ra cái lập luận ;là biết là chưa đúng,là sai mà lại dạy con cái sai à? như thế là phản động ,là trái với truyền thống giáo dục XHCN...
Đến đây thì......thua cái lưỡi không xương......Với cách suy luận trên thì không phải chỉ có ảnh hưởng tới"hoà bình thế giới" mà còn có nguy cơ huỷ diệt hành tinh là đằng khác. Chia sẻ với tác giả đôi điều suy ngẫm về nhân tình thế thái,về vui buồn của nghiệp văn chương nhưng vẫn tin rằng lịch sủ sẻ phán xét,,thế hệ sau sẻ trả lại nguyên trạng cái giá trị đích thực cho nó.
TB

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét